Một hôm đôi mắt lỗ mũi, cái
miệng của một người nọ họp bàn với nhau. Trước tiên, đôi mắt nói:'Chúng tôi,
đôi mắt giữ phần quan trọng bậc nhất trong cơ thể. Mọi thứ phải được tôi nhìn
thấy mới biết được nó đẹp hay xấu, to hay nhỏ, cao hay thấp. Không có đôi mắt
việc đi lại sẽ rất khó khăn. Vậy đôi mắt chúng tôi là quan trọng nhất. Thế
nhưng chúng tôi lại bị đặt ở vị trí bất xứng bên dưới cặp lông mày là thứ vô
dụng.Thật bất công.
Sunday, May 6, 2012
Thursday, May 3, 2012
BUDDHAGHOSA VÀ LEV TOLSTOY
Những người đi tìm ý
nghĩa cho cuộc đời
THÍCH PHƯỚC AN
Chắc rằng, những
người có tâm hồn bình thường như chúng ta, không nhiều thì ít, khi có được một
vị trí nào đó trong xã hội thì luôn lấy đó làm thỏa mãn. Nhưng ngược lại, những
tâm hồn vĩ đại thì lại không như thế, khi danh vọng lên đến tột đỉnh thì họ lại
thường rơi vào một cuộc khủng hoảng có thể nói là dữ dội trong nội tâm của
mình. Để rồi cuối cùng, khi không còn chịu đựng được nữa thì họ có thể tự kết
thúc đời mình như trường hợp văn hào Mỹ Heminngway, người được giải văn chương
Nobel vào năm 1954 hay Kawabata của Nhật Bản, cũng được giải văn chương Nobel
vào năm 1968.
Quyền được giận
Gary là một người trung niên, ăn mặc lịch sự, làm việc cho một công ty buôn bán chứng khoán lớn ở New York, ông tham dự buổi diễn thuyết về đề tài: “ Chinh Phục Sự Nóng Giận”. Khi tôi vừa dứt lời, ông đã giơ tay phát biểu ý kiến và nói lớn bằng một giọng vô cùng tức giận:
Đi khắp thế gian tìm ý nghĩa cuộc sống
Cách đây không lâu, tôi là một nhạc sĩ nổi
tiếng trình diễn âm nhạc
khắp thế giới nhưng tôi chưa thỏa mãn với
chính mình, hình như tôi
còn muốn một cái gì nữa mà lúc đó tôi chưa
ý thức rõ rệt. Tôi lái xe
hơi vòng quanh thế giới, khởi sự từ Âu
Châu, qua Trung Đông với ý
định sẽ đi khắp Phi Châu, Á Châu trước khi
về Mỹ Châu.
Tuesday, May 1, 2012
Ai là chủ
"Cô không nên để mình bị trói buộc vào bất cứ điều gì mà mình thấy biết, mà
chỉ nên tìm gặp trực tiếp cái chủ thể thấy biết."
Thiền sư Bassui
Tokusho (Bạt Tụy) trả lời một ni cô,
từ sách Lời Thiền,
NXB Tổng Hợp Tp HCM, dịch: Ngô Ánh Tuyết - Viên Thông
Giẫm chân lên nhau
Một con gà trống
đang bới móc chung quanh chuồng ngựa tại một trang trại lớn.
Con ngựa trở nên
lo lắng và bắt đầu đi loanh quanh, con gà ngước nhìn và bảo, “Anh à, tốt hơn cả
hai chúng ta nên cẩn thận, bằng không, chúng ta có thể giẫm chân lên nhau
đấy”.
Hãy đoán xem con
kiến nói gì với con voi khi ông Noê cho các con vật xếp hàng để lên tàu.
Nó bảo, “Đừng có
đẩy!”.
Bánh sinh nhật
Một ông cụ đứng ở
cửa một nhà hàng xóm với một miếng bánh trong tay.
“Hôm nay, bà nhà
tôi tám mươi sáu tuổi”, ông nói, “và bà ấy muốn anh dùng một miếng bánh sinh
nhật của bà”.
Chủ nhà nhận miếng
bánh, lòng đầy cảm kích, đặc biệt vì ông cụ đã đi bộ nửa dặm để mang đến.
Nửa giờ sau ông cụ
trở lại, “Có vấn đề gì sao, thưa cụ?”, người kia hỏi.
“Ồ!”, ông lim dim
đáp, “Agatha bảo tôi trở lại để nói với anh rằng, bà ấy mới chỉ tám mươi
lăm”.
Thần chết và nhà khoa học
Lần kia, một nhà khoa học thành công trong kỹ thuật tái tạo chính
mình một cách hoàn hảo đến nỗi người ta không thể nào phân biệt được con người
tái chế với con người gốc của ông. Một ngày nọ, biết Thần Chết đang tìm mình,
ông tạo ra một tá bản sao của mình. Thần Chết bối rối không biết mẫu nào trong
mười ba mẫu trước mặt mình là nhà khoa học, vì thế y bỏ đi và trở về trời.
Lời ếch dâng kinh
Thầy Brunô thấy mình chia trí không thể tiếp tục cầu nguyện vì tiếng ộp oạp của một chú ếch nào đó inh ỏi vang lên. Thầy cố cầm trí nhưng không thể, nên thầy mở cửa sổ và quát lên:
- Im đi để ta cầu nguyện.
Thiền là mẹo
Thiền là bí ẩn đến mức có thể gọi nó là khoa học,
nghệ thuật hay mẹo, mà cũng chẳng
mâu thuẫn gì.
Từ một quan điểm nào đó thì đấy là
khoa học vì có kĩ
thuật rõ ràng phải thực hiện. Không
có ngoại lệ cho nó,
nó gần như một qui luật khoa học.
Virút, bên bờ sự sống
SGTT, Bs Nguyễn Chấn Hùng - Virút không được kể là sinh vật như vi khuẩn, cũng không phải là vi khuẩn nhỏ và bị để ngoài muôn loài, bên bờ sự sống. Có vẻ như chúng luôn giành thắng lợi trong cuộc chiến sinh tồn từ những buổi đầu của sự sống trên trái đất.
Hướng dẫn thực hành thiền quán tâm
Khi quý vị tập trung vào một đối tượng trong một thời gian dài và hòa nhập trong đó, tâm không còn tỉnh giác nữa. Chánh niệm và hiểu biết trở nên yếu đi. Vì tâm chỉ lo đến việc phải tập trung vào một đối tượng, tâm quên không nghiên cứu hay tìm hiểu cái đang diễn ra hoặc không có một cái nhìn tổng thể. Khả năng suy nghĩ cũng trở nên chậm chạp. Kiểu định do tập trung này sẽ phát triển sự an tịnh, nhưng không phát triển trí tuệ được.
Sayadaw U Tejaniya
Thuần khiết
không có nghĩa là đánh bóng sự việc, làm cho một việc từ không thuần khiết thành thuần khiết
Nó có nghĩa sự vật như chúng vốn có.
Khi ta thêm thắt, sự việc sẽ không còn thuần khiết
Khi ta nhị nguyên, sự việc sẽ không còn thuần khiết
Bangladesh …"Vì họ đã biết ước mơ”
“Sống ở Bangladesh hơn 4 năm, tôi chẳng thể quen được với tư tưởng "an phận"….Tôi đã quen với những người dân lam lũ quê tôi, chân lội bùn lầy nhưng vẫn nuôi mơ ước về những chân trời rộng lớn. Và nhiều người đã đến được những chân trời ấy…”
Nghệ sĩ dân gian Chăm Hán Phải
Thuở trai tráng, ông từng là thành viên đoàn văn nghệ Chăm vào tận Sài Gòn hát trên các sân khấu danh giá; làm Mưwdơn rồi lên chức Mưwdơn gru, ông điều hành và hát phục vụ cả ngàn cuộc lễ Rija trong cộng đồng Chăm; sau khi đất nước thống nhất, ông đi biểu diễn và truyền nghề cho không ít nghệ sĩ Chăm hôm nay, và cuối cùng: làm tư liệu sống để nhiều nhà nghiên cứu văn hóa Chăm thường xuyên tìm gặp. Với tôi, ngoài việc cung cấp vô vị lợi nguồn tài liệu quý giá để tôi hoàn thành bộ Văn học Chăm, khái luận – văn tuyển (1995), ông còn là một nghệ sĩ lớn. Ông là Mưwdơn gru Hán Phải, năm nay tuổi đã ngoài tám mươi
Lời thiêng
Khi tôi viết trước cửa nhà:
“Xin để truyền thống ở ngoài
Rồi hãy vào!”
Không một ai dám
Đến thăm hoặc gõ cửa nhà tôi
Rồi hãy vào!”
Không một ai dám
Đến thăm hoặc gõ cửa nhà tôi
“ĂN TẾT” Ở THIỀN VIỆN VIPASSANA
Vipassana Dhamma Sota [1]
nằm ở Gurgaon thuộc tiểu bang Haryana sát cạnh Delhi (Ấn Độ). Đi ô tô mất khoảng hơn hai
tiếng. Thiền viện nằm giữa những cánh đồng rộng lớn, làng mạc nghèo nàn với
những nhà xây gạch xi măng tạm bợ, xấu xí.
Bốn bề bờ bụi
Nguyên tác : Yabu No Naka
Tác Giả: Akutagawa
Ryunosuke
Người dịch : Phạm Vũ Thịnh
Người dịch : Phạm Vũ Thịnh
Lời Người Dịch:
Truyện ngắn sau đây là một trong những tác phẩm
nổi tiếng nhất của Akutagawa Ryunosuke, bày tỏ hoài nghi về tính tuyệt đối của
Sự Thật. Có Sự Thật phổ quát không, hay chỉ là ảo ảnh của Sự Thật khúc xạ qua
tâm lý của mỗi người?
Cậu bé bị biến thành cô bé_ thử nghiệm tồi tệ nhất của khoa học
(SVVN, 25/11/2007 10:17:31) Năm 1965, tại
thị trấn Winnipeg, bà Janet Reimer hạ sinh hai cậu con trai song sinh là Bruce
và Brian Reimer. 6 tháng sau, cậu bé Bruce bị hỏng "cái ấy" trong khi
cắt bao quy đầu do lỗi của bác sĩ. Thay vì nuôi nấng đứa trẻ đúng nghĩa một bé
trai thì cha mẹ của Bruce đã nghe theo lời khuyên của tiến sĩ tâm lý học nổi tiếng
người Mỹ là John Money, dựa trên học thuyết mới về giới tính của ông ta để nuôi
dưỡng Bruce như một bé gái. Gần bốn thập kỷ sau, vụ việc bị báo chí phanh phui và
Bruce trở thành một trong số ít trường hợp bi kịch và gây tranh cãi nhất trong
lịch sử y học.
Tâm trí...bò
Có hai con bò đang gặm cỏ trên đồng
Một chiếc xe tải
chở sữa chạy qua
Bên hông xe ghi
"Sữa thanh trùng, hạng A, có bổ sung vitamine B 1"
Bò nọ nói với bò
kia: "có thấy mình còn kém không?."
Tâm trí thì không
ngừng so sánh
Mẹ chồng nàng dâu
Thích Trí Siêu
Có một cặp vợ chồng mới cưới nhau và người vợ theo phong tục tập quán phải về nhà chồng. Chẳng may người chồng còn mẹ, và ngay từ đầu mẹ chồng nàng dâu đã đụng độ với nhau về việc chăm sóc gia đình nhà cửa.
Sunday, April 15, 2012
Ouspensky on Gurdjieff views on identification
'Identification'
is so common a quality that for purposes of observation it is difficult to
separate it from everything else. Man is always in a state of identification,
only the object of identification changes.
Subscribe to:
Comments (Atom)